Thursday, January 23, 2014

DANH SÁCH ĐỒNG HƯƠNG QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG TẠI BẾN TRE CẬP NHẬT ĐẾN NGÀY 23.1.2014

TT
HỌ TÊN
QUÊ QUÁN
ĐỊA CHỈ
ĐT
01
PHẠM ĐẠT NHÂN
Ai Nghĩa, Đại Lộc, Quảng Nam
Phú Khương , Tp Bến Tre
Trưởng Ban liên lạc
0907803277
02
NGUYỄN VĂN TỰ
 Hòa Vang, Quảng Nam
3/1, Đường 30/4, P4, Tp Bến Tre
Phó ban
liên lạc
0913965339
03
NGUYỄN HỮU HỮU
Điện Bàn , QN
104 Đường 3 Tháng 2 Tp BT
Thư ký
0913796635
04
LÊ THẾ LINH
Đại Hòa, Đại Lộc, Qn
432D, KP3, P8, TPBT
0989504458
0753831057
Sáng lập
05
TÔ VĂN LỄ
Đại Hòa, Đại Lộc, QN
Thành An, Mõ Cày Bắc, BT
01695183356
06
TRẦN CÔNG HỘI
Điện Hồng , Điện Bàn , QN
42-44, NDC,P1, TPBT
0913886094
0753829619
Sáng lập
07
HÀ VĨNH HÒA
Điện Quang, Điện Bàn ,QN
KP2, P8, TP BẾN TRE
0913886041
0945515827
08
HÀ VĂN THƯƠNG
Thanh Khê, TP ĐN
Bình Phú, P7, TP BT
0919640368
09
LÊ ĐỨC THU
Điện Quang, Điện Bàn, QN
225C1 Nguyễn Văn Tư P7 TPBT
0913886226
10
LÊ VĂN BÁ
Đại Hòa, Đại Lộc, QN
An Nhơn, Thạnh Phú, BT
01685240049
11
LÊ THỊ TÙNG
Đại Hòa, Đại Lộc, QN
An Nhơn, Thạnh Phu, BT
01685240049
12
TRẦN VĂN THỌ
Điện Hồng, Điện Bàn, QN
137/4 Ngô Quyền, TP BT
0918226625
13
TRẦN VĂN ĐÌNH
Điện Hồng, Điện Bàn, QN
249A1, KP3, Phú Tân , TP BT
0913645747
14
HÀ VĨNH HƯNG
Điện Quang, Điện Bàn , QN
09 Nguyễn Huệ, Phú Khương , TP BT
0753825372
15
HÀ HƯƠNG
Điện Quang, Điện Bàn , QN
KP2, Phú Khương, BT

16
LÊ ĐÌNH DUY
Điện Quang, Điện Bàn , QN
Phú Hưng, TP BT

17
LÊ ĐÌNH LĂNG
Điện Quang, Điện Bàn , QN
P8, TP BT

18
LÊ ĐÌNH SĨ
Điện Quang, Điện Bàn , QN
An Điền, Thạnh Phú, BT

19
ĐOÀN NGỌC SÁNG
Điện Quang, Điện Bàn , QN
199B, NDC, P8, TPBT
0919173841
20
LÊ ĐÌNH QUANG
Điện Quang, Điện Bàn , QN
KP2, P8, TPBT

21
PHAN CÔNG SINH
Duy Vinh, Duy Xuyên, QN
P7, TPBT
0949424912
22
DƯƠNG THANH SƠN
Minh Xuân, Hôi An, QN
Phú Hưng , TP BT
0125049698
23
HÀ VĂN THẨM
Điện Quang , Điện Bàn, QN
An Điền, Thạnh Phú, BT
01652572456
24
NGUYỄN CÔNG
Tam Anh, Núi Thành,QN
97C2, KP2, P8
0756500105
25
LÊ THANH ĐỨC
Điện Thọ, Điện Bàn , QN
70/2 Phan Đình Phùng P4 TPBT
0903112774
26
NGUYỄN KHOA CHIẾN
Vĩnh Trung , TP ĐN
Bình Phú, TPBT
0918357597
27
TRẦN HƯƠNG MỸ
Điện thắng, điện bàn , QN
Ấp 8, An đức, Ba tri, BT
0903800213
28
PHẠM THÁI
Ái Nghĩa, Đại Lộc, QN
Phú tân, TP BT
0916322674
29
PHAN ĐỨC TUẤN
Tân chính, TP ĐN
Phường 3, TP BT
0916681294
30
TRẦN THANH DUNG
Điện bàn
Phường 3, TP BT
01278615779
31
NGUYỄN NGỌC TÂN
Quế phú, quế sơn, QNĐN
An qui- Thạnh Phú
0919088692
32
PHAN VĨNH PHƯƠNG
Đại nghĩa, đại lộc, QNĐN
Bình thành, Giồng Trôm
0919533283
33
ĐOÀN TRƯƠNG QUANG NHẬT
Quế sơn, QNĐN

0987030707
34
LÊ VĂN TRUNG
Duy xuyên
166/24 Nguyễn Huệ, TPBT

35
TRẦN VĂN THẾ
Điện thắng

0933461779
36
TRẦN THỊ THU HIỀN
Tam Mỹ Đông, Núi Thành
TTX  VN tại Bến Tre
0966434221
37
HÀ VĂN SƠN
Điện Quang, Điện Bàn
Ấp 7, Bình Phú, TP. Bến Tre
01687 204470
38
HUỲNH THỊ HOA
Tam Kỳ, QN
P.8, TP Bến Tre
01698 784108
39
VÕ THỊ TÚ
Duy Xuyên, QN
P.8, TP Bến Tre
01215 586669
40
NGUYỄN QUANG TƯỜNG
Điện Quang, Điện Bàn
Tam Phước, Châu Thành, Bến Tre
0904 772500
41
TRỊNH XUÂN HIỂN
Điện Bàn, QN
Trường Năng khiếu TDTT Bến Tre
0977.957.178








































































































































































































HỌP MẶT ĐỒNG HƯƠNG QUẢNG NAM - ĐÀ NẴNG TẠI BẾN TRE LẦN 6



Ngày 28.12.2013, các bà con Quảng Nam – Đà Nẵng tại tỉnh Bến Tre đã tham dự cuộc họp mặt đồng hương lần thứ 6 tại nhà anh Nguyễn Khoa Chiến –số 160B, ấp Bình Thành, xã Bình Phú, TP. Bến Tre.


Đồng hương chụp hình chung bên lẵng hoa
Hội Đồng hương QN-ĐN tại TPHCM tặng

Cuộc họp mặt nhằm hâm nóng và thắt chặt thêm tình thân giữa những người đồng hương đang cùng định cư trên đất Bến Tre.


Những nụ cười của tình thân

Tại cuộc họp, các thành viên đóng vai trò chủ chốt trong việc hình thành hội đồng hương từ những ngày đầu như các anh Hà Hương, Lê Thế Linh, Trần Công Hội, Đoàn Ngọc Sáng, Phạm Đạt Nhân…, qua bàn bạc đã nhất trí đề xuất thay đổi nhân sự vào Ban liên lạc của hội.
Theo đó, Ban liên lạc có 5 người gồm anh Nguyễn Khoa Chiến làm Trưởng ban (thay cho vai trò của anh Phạm Đạt Nhân, vốn đã chuyển chỗ ở về Sài Gòn); 2 Phó ban là các anh Nguyễn Hữu Hữu, Đoàn Ngọc Sáng và 2 ủy viên là các anh Lê Thanh Đức, Nguyễn Ngọc Tân.
Ban liên lạc làm việc với sự hỗ trợ của Ban cố vấn gồm các anh: Lê Thế Linh, Trần Công Hội, Trần Hương Mỹ và Hà Hương.


Cựu trưởng ban liên lạc tặng quà cho tân trưởng ban (phải)

Các thành viên dự họp phấn khởi khi đón nhận thêm 5 người mới đến ra mắt và ghi tên gia nhập hội đồng hương với tinh thần đầy tự nguyện, nâng số người trong danh sách đồng hương lên 40 người. Đó là các anh, chị: Trần Thị Thu Hiền (quê Núi Thành, công tác tại cơ quan thường trú Thông tấn xã VN tại Bến Tre), Hà Văn Sơn (quê Điện Bàn, hiện ngụ xã Bình Phú, TP Bến Tre), Nguyễn Quang Tường (quê Điện Bàn, ngụ huyện Châu Thành, Bến Tre), Huỳnh Thị Hoa, quê Tam Kỳ và Võ Thị Tú, quê Duy Xuyên, đều cùng công tác tại Sở Xây dựng tỉnh Bến Tre. Trong đó, Thu Hiền, Hoa và Tú chỉ mới sống tại Bến Tre trong vòng trên dưới 1 năm.


Giới thiệu 2 đồng hương mới: chị Hoa và chị Tú (áo vàng)


Đồng hương mới: anh Hà Văn Sơn (đứng)


Anh Nguyễn Quang Tường (trái), đồng hương thứ
40 trong danh sách cập nhật đến ngày 28.12.2013

Điều rất vui là đến với cuộc họp có sự hiện diện của đại diện Hội đồng hương Quảng Nam – Đà Nẵng tại TP. HCM. Anh Lê Tự Quảng, Phó chủ tịch Hội đồng hương tại TP. HCM đã thay mặt hội trao tặng lẵng hoa chúc mừng sự tồn tại và phát triển tình đồng hương Quảng Nam – Đà Nẵng trên đất Bến Tre.


Anh Lê Thế Linh (trái) nhận lẵng hoa anh Lệ Tự Quảng trao tặng

Thêm một điều ý nghĩa, trong không khí hào hứng, tươi vui của cuộc họp mặt, các đồng hương không quên nhắc nhau cần quan tâm chu đáo hơn đến những bà con có hoàn cảnh kinh tế khó khăn hoặc lâm vào tình trạng nay đau mai ốm…
Và ngay sau đó, vào ngày 6.1.2014, các anh Lê Thế Linh, Đoàn Ngọc Sáng, Nguyễn Văn Tự và Hà Hương đã thay mặt hội đồng hương đến thăm vợ chồng anh chị Lê Thanh Đức – Trần Thị Hồng là những người đang mắc bệnh nan y. Các anh đã trích từ quỹ hội 1 triệu đồng nhằm góp chút đỉnh hỗ trợ cho anh chị trên bước đường đối đầu với bệnh tật.


Wednesday, January 22, 2014

tơ tưởng Bến Tre

https://encrypted-tbn2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTyTgkPYvrwEbyae9OhJRjw301gWpLOHDfnBw9bHG2bH84cLHP0QQ
 
từng mơ về lại Bến Tre
nôn nao vì nỗi bạn bè, đồng hương
câu văn nghĩa sĩ trong lòng
ai ca chiều ấy còn vang tới chừ

sông Tiền gặp sớm trăng thu
đọc Phan Văn Trị, sợ thơ luật Đường
vườn dừa ngọt đất Giồng Trôm
hoa thơm chừng để ong Cồn Phụng say?…

ra đi là chuyện trời đày
về thăm cũng chỉ đôi ngày, lại xa
dễ dầu gặp Kiều Nguyệt Nga
ôi thôi nàng đã là bà Vân Tiên…

2014


hoàng lộc

Friday, October 25, 2013

Đêm Hội phố Hoài



Tìm lại ngày xưa đã mất, bến sông Hoài tôi về chiều nay, thấy bông hoa vàng rụng ven sông, ngày xưa đã qua qua rồi. Loanh quanh trên những con đường nhỏ, lang thang qua phố xưa nhà cổ, đi đâu cũng một màu xanh trong vắt hồn phố xưa. Chiều về Hội An để đêm mơ Hoài phố, vẫn ánh đèn đêm xôn xao chợ khuya, vẫn tiếng rao trăm năm vọng về, trên thuyền hoa, lời tình xưa ru ai xao xuyến. Sáng trên sông Hoài, ánh trăng đêm nào, cùng ngàn hoa đăng lung linh trôi bồng bềnh nỗi nhớ bóng người xưa, ai ngồi đợi ai trên bến sông này. 

Tìm lại ngày xưa đã mất, bến sông Hoài tôi về chiều nay, thấy bông hoa vàng rụng ven sông, ngày xưa đã qua qua rồi. Loanh quanh trên những con đường nhỏ, lang thang qua phố xưa nhà cổ, đi đâu cũng một màu xanh trong vắt hồn phố xưa. Chiều về Hội An để đêm mơ Hoài phố, vẫn tiếng đàn ai ngân trong vườn khuya, tiếng guốc khua trên con đường gầy, mái chùa cong, vầng trăng trong, câu thơ nghiêng chép. Mái rêu u trầm, nét hoa Kim Bồng, lời người từ trăm năm xa xưa gửi lại ngàn sau dấu vàng son, để ngồi đợi trăng trên bến sông này, có người ngẩn ngơ đêm hội phố Hoài.

Tuesday, October 1, 2013

Nghe bão

                                                                       





Nhiều cây gãy đổ chắn ngang QL1A qua Thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc





                                                   Dồn dập nghe tin bão          
                                                   Ở miền Trung quê xưa
                                                    Nhìn bà con dắt díu
                                                   Tim mình thắt  theo mưa

                                                    Nhớ xưa chưa lâu lắm
                                                    Mỗi lần đến mùa nầy
                                                    Cùng bà con í ới
                                                    Nhắc nhở nhau mọi bề .

                                                    Giờ yên lành trong nầy
                                                   Thương sao người ngoài nớ
                                                    Mỗi năm chịu một mùa
                                                    Đã nghèo thêm khốn khó...

                                                    Làm gì biết làm gì
                                                    Ngoài hỏi thăm chia sẻ
                                                    Của ít ẩn lòng nhiều
                                                    Là "thương người như thể..."

                                                                             tieudao

Monday, June 17, 2013

TUỔI GIÀ

Già sao cho... sướng
B.s Đỗ Hồng Ngọc



Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép.

Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những ln tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương:

“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .

Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất!

Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như

“Gm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”.

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “matching” để tìm ra kết quả và làm… môi giới…Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
                                Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress…






Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandosterone), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!

* Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn !

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
                                       Trần Nhân Tông

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !


Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV . Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” . Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng …kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh… ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết đựơc “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng vậy.
BS ĐỖ HỒNG NGỌC

Tuesday, May 14, 2013

Tình quê trong tô mì Quảng

                                                           Phạm Đạt Nhân 


Nguyên Âm , một thi sĩ   Quảng Nam vào Sài Gòn để dự họp mặt đồng hương . Bửa tiệc được tổ chức tại nhà hàng mì Quảng Mỹ Sơn ( số 7 , Kỳ Đồng , quận 3 , Sài Gòn ) . Trong bửa tiệc ,Nguyên Âm xuất khẩu thành thơ một bài thơ tám câu bảy chữ  : 
 Mì Quảng Mỹ Sơn như tiếng đồn 
Mới nghe vị giác đã thấy ngon
Dân dã đậm đà hương đất Quảng
 Xa quê giữ mãi tấm lòng son
Mì Quảng vào đây gốc Mỹ Sơn
Bà con ăn thử món nào hơn
 
Hồn quê chan chứa trong tô đấy 
 Cầm đũa mà lua sướng đã người  
 
Bài thơ được xuất bản mồm ngay tại nhà hàng và được chủ quán xin ngay bản quyền .Bài thơ có phong cách giọng điệu ngôn từ rất Quảng Nam . Mở đầu bài thơ là hai câu đề giới thiệu gốc gác cũng như  danh tiếng của nhà hàng nầy :
Mì Quảng Mỹ Sơn như tiếng đồn 
Mới nghe vị giác  đã thâý ngon   
Ai đã từng đi du lịch Quảng Nam đều không thể bỏ sót hai điểm đến lý tưởng là phố cổ Hội An và thánh địa  Mỹ Sơn . Hóa ra chủ nhà hàng nầy là người Duy Xuyên , Quảng Nam vào Sài Gòn sinh sống  và muốn giữ hồn quê trong tô mì Quảng cho những người con xứ Quảng xa quê .Nhà hàng nầy trở thành thương hiệu nổi tiếng từ lâu nên mới nghe đến tên là " vị giác  đã thâý ngon  " . Ngon ở đây chẳng phải do sức hấp dẫn của một món ăn lạ mà chỉ vì mì Quảng là một món ăn rất quen thuộc của người dân xứ Quảng .Người Quảng xa quê mỗi khi nghe  có ai nhắc đến món ăn nầy đã thấy thèm , huống chi nghe danh một nhà hàng mì Quảng nổi tiếng . Từ ngon đầy ắp tình quê hương - như nhạc sỹ Trần Quế Sơn đã nói về Quảng Nam trong bài " Tình Quê " : "...thương mía đường thơm , tô mì gạo mới ...". Mỗi người  khi xa quê nhớ về quê mỗi kiểu tùy thuộc vào những kỷ niệm từng có nơi quê nhà . Với Bàng Bá Lân thì :
" Anh đi anh nhớ quê nhà ,
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương "
 Còn Tế Hanh thì : "tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá " ở làng chài Quảng Ngãi . Phải chăng cái nồng mặn ấy là mùi của nắng , của cát , của gió , của nước biển lẫn với mùi mồ hôi lao động của trai tráng làng chài .Xa quê ta nhớ cái mùi quê hương . Xa tình ta nhớ hơi hướng người tình . Cái mùi tình đó phải chăng là những kỷ niệm một thời bên nhau . Những kỷ niệm đó được đánh thức trong hiện tại bằng một làn hương ,  một âm thanh , một sắc màu , một mùi vị : 
Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc 
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường ( Nguyên Sa ) .
Cụ Nguyễn Du nói không hề sai : Hương gây mùi nhớ , trà khan giọng tình . Chính cái mùi hương dĩ vãng ấy mà ông vua đa tình Tự Đức đã muốn :
 "Đập vỡ kính ra tìm lấy bóng 
  Xếp tàn y lại để dành hơi " 
Tác giả Nguyên Âm đã cũng phái đoàn huyện ủy vào Sài Gòn để dự "họp mặt đồng  hương Quảng Nam " . Anh được bạn đồng hương tại Sài Gòn đưa đi ăn mì Quảng ( đây chính là cái cách thể hiện  tình quê của anh em đồng hương ở xa quê ). Chỉ mới nghe đến mì Quảng đã thấy dịch vị tiết ra rồi . Đây phải chăng là độ nhạy bén của người dân đất Quảng chưa mưa đà thấm , chưa nhắm đà say ...-  Không phải ngon vì vị ngon của thực phẩm mà vì hồn quê chan chứa .
  
 Dân dã đậm đà hương đất Quảng
 Xa quê giữ mãi tấm lòng son 

Mì Quảng là món ăn  vừa dân dã vừa dậm đà hương vị quê hương ; nhưng nếu ai không từng ăn mì Quảng thì sẽ không hiểu hết ý nghĩa của cụm từ "  dân dã đậm đà " . 
 Sao gọi là dân dã ? 
Là vì các nguyên liệu làm ra tô mì Quảng rất dễ kiếm ở nông thôn . Nguyên liệu gần gũi nhất là gạo . Gạo xay  thành bột lõng rồi đem tráng lên trên một tấm vải đã được  bịt kín trên miệng một nồi nước sôi chụm bằng củi . Ngày xưa không có dịch vụ tráng bánh ; nhà nào cũng sắm được một cối xay bột , một nồi tráng bánh . 
Còn thế nào là đậm đà ? 
Đó là sự tương tác một cách hòa quyện giữa chất tinh bột của gạo , chất béo của dầu phụng khử nén  và đậu phụng rang giòn  , vị thơm của các loại rau phụ gia ( húng lủi  , ngò rí  ,quế , ...),vị cay nồng của ớt xanh ...Rau chính  dùng cho mì Quảng phải là cải con , búp chuối sứ  hoặc chuối cây non xắt thật mỏng .Đặc biệt ,ăn mì Quảng mà không có bánh tráng nướng kèm theo để tạo ra âm thanh giòn giã thì thật là thiếu 50 % sự ngon miệng . Ở Quảng Nam người ta ăn mì gần như ăn cơm bửa . Khách đến chơi : làm mì . Đám giỗ : làm mì cúng ông bà . Đãi thợ : làm mì .Con cháu về : làm mì ...
  Chính vì món ăn dân dã đậm đà gần gủi nên người Quảng Nam tha hương nào cũng nhớ đến tô mì Quảng .

 Mì Quảng vào đây gốc Mỹ Sơn
Bà con ăn thử món nào hơn

Dường như tác giả muốn tiếp thị món ăn của quê hương mình cho bà con xa gần rằng cứ ăn thử một lần thì sẽ biết ngay ; và tác giả xác định không có món nào ngon hơn nữa . Có lẽ chẳng ai phiền trách gì về  một  niềm tự hào  quá mức về quê hương mình của tác giả.
  
 Hồn quê chan chứa trong tô  đấy
Cầm đũa mà lua sướng đã người 

Câu thơ thô mộc ở cuối bài làm cho tô mì thêm phần nóng sốt . 
" Sướng đã người " cũng khiến cho ta cảm thấy "đã người " như vừa dùng xong một tô mì nóng hổi .Lão Hạc của Nam Cao đã nói với ông giáo một câu đầy chất triết luận : " Không nên trì hoãn sự sung sướng ".Ở đời có bốn cái sướng trong đó ăn là cái sướng đứng hàng đầu . Vấn đề là ăn cái gì , ăn với ai , ăn ở đâu , và ăn như thế nào cho sướng . Ăn một món ăn quê hương với người đồng hương nơi xứ lạ quê người thì chẳng " sướng đã người " hay sao . Nguyên Âm dùng từ lua thiệt là quá đã . Ăn cháo thì  húp , ăn cơm thì và ,ăn mì thì phải lua . 
 Lời thơ của nguyên Âm phát thực nhưng thâm trầm ý vị  . Ý thơ  bộc trực nhưng có chiều sâu lắng .Bài thơ  nầy là bài thơ đường hiếm thấy trong thơ của anh . Nó chỉ được xuất bản mồm song đã được nhanh chóng phổ biến rộng rãi trong anh em đồng hương Quảng Nam  .
     Phải chăng vì bài thơ chan chứa tình quê ( trong tô mì Quảng) .