Monday, June 17, 2013

TUỔI GIÀ

Già sao cho... sướng
B.s Đỗ Hồng Ngọc



Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép.

Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những ln tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương:

“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .

Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất!

Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như

“Gm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”.

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “matching” để tìm ra kết quả và làm… môi giới…Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
                                Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress…






Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandosterone), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!

* Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn !

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
                                       Trần Nhân Tông

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !


Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV . Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” . Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng …kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh… ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết đựơc “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng vậy.
BS ĐỖ HỒNG NGỌC

Tuesday, May 14, 2013

Tình quê trong tô mì Quảng

                                                           Phạm Đạt Nhân 


Nguyên Âm , một thi sĩ   Quảng Nam vào Sài Gòn để dự họp mặt đồng hương . Bửa tiệc được tổ chức tại nhà hàng mì Quảng Mỹ Sơn ( số 7 , Kỳ Đồng , quận 3 , Sài Gòn ) . Trong bửa tiệc ,Nguyên Âm xuất khẩu thành thơ một bài thơ tám câu bảy chữ  : 
 Mì Quảng Mỹ Sơn như tiếng đồn 
Mới nghe vị giác đã thấy ngon
Dân dã đậm đà hương đất Quảng
 Xa quê giữ mãi tấm lòng son
Mì Quảng vào đây gốc Mỹ Sơn
Bà con ăn thử món nào hơn
 
Hồn quê chan chứa trong tô đấy 
 Cầm đũa mà lua sướng đã người  
 
Bài thơ được xuất bản mồm ngay tại nhà hàng và được chủ quán xin ngay bản quyền .Bài thơ có phong cách giọng điệu ngôn từ rất Quảng Nam . Mở đầu bài thơ là hai câu đề giới thiệu gốc gác cũng như  danh tiếng của nhà hàng nầy :
Mì Quảng Mỹ Sơn như tiếng đồn 
Mới nghe vị giác  đã thâý ngon   
Ai đã từng đi du lịch Quảng Nam đều không thể bỏ sót hai điểm đến lý tưởng là phố cổ Hội An và thánh địa  Mỹ Sơn . Hóa ra chủ nhà hàng nầy là người Duy Xuyên , Quảng Nam vào Sài Gòn sinh sống  và muốn giữ hồn quê trong tô mì Quảng cho những người con xứ Quảng xa quê .Nhà hàng nầy trở thành thương hiệu nổi tiếng từ lâu nên mới nghe đến tên là " vị giác  đã thâý ngon  " . Ngon ở đây chẳng phải do sức hấp dẫn của một món ăn lạ mà chỉ vì mì Quảng là một món ăn rất quen thuộc của người dân xứ Quảng .Người Quảng xa quê mỗi khi nghe  có ai nhắc đến món ăn nầy đã thấy thèm , huống chi nghe danh một nhà hàng mì Quảng nổi tiếng . Từ ngon đầy ắp tình quê hương - như nhạc sỹ Trần Quế Sơn đã nói về Quảng Nam trong bài " Tình Quê " : "...thương mía đường thơm , tô mì gạo mới ...". Mỗi người  khi xa quê nhớ về quê mỗi kiểu tùy thuộc vào những kỷ niệm từng có nơi quê nhà . Với Bàng Bá Lân thì :
" Anh đi anh nhớ quê nhà ,
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương "
 Còn Tế Hanh thì : "tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá " ở làng chài Quảng Ngãi . Phải chăng cái nồng mặn ấy là mùi của nắng , của cát , của gió , của nước biển lẫn với mùi mồ hôi lao động của trai tráng làng chài .Xa quê ta nhớ cái mùi quê hương . Xa tình ta nhớ hơi hướng người tình . Cái mùi tình đó phải chăng là những kỷ niệm một thời bên nhau . Những kỷ niệm đó được đánh thức trong hiện tại bằng một làn hương ,  một âm thanh , một sắc màu , một mùi vị : 
Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc 
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường ( Nguyên Sa ) .
Cụ Nguyễn Du nói không hề sai : Hương gây mùi nhớ , trà khan giọng tình . Chính cái mùi hương dĩ vãng ấy mà ông vua đa tình Tự Đức đã muốn :
 "Đập vỡ kính ra tìm lấy bóng 
  Xếp tàn y lại để dành hơi " 
Tác giả Nguyên Âm đã cũng phái đoàn huyện ủy vào Sài Gòn để dự "họp mặt đồng  hương Quảng Nam " . Anh được bạn đồng hương tại Sài Gòn đưa đi ăn mì Quảng ( đây chính là cái cách thể hiện  tình quê của anh em đồng hương ở xa quê ). Chỉ mới nghe đến mì Quảng đã thấy dịch vị tiết ra rồi . Đây phải chăng là độ nhạy bén của người dân đất Quảng chưa mưa đà thấm , chưa nhắm đà say ...-  Không phải ngon vì vị ngon của thực phẩm mà vì hồn quê chan chứa .
  
 Dân dã đậm đà hương đất Quảng
 Xa quê giữ mãi tấm lòng son 

Mì Quảng là món ăn  vừa dân dã vừa dậm đà hương vị quê hương ; nhưng nếu ai không từng ăn mì Quảng thì sẽ không hiểu hết ý nghĩa của cụm từ "  dân dã đậm đà " . 
 Sao gọi là dân dã ? 
Là vì các nguyên liệu làm ra tô mì Quảng rất dễ kiếm ở nông thôn . Nguyên liệu gần gũi nhất là gạo . Gạo xay  thành bột lõng rồi đem tráng lên trên một tấm vải đã được  bịt kín trên miệng một nồi nước sôi chụm bằng củi . Ngày xưa không có dịch vụ tráng bánh ; nhà nào cũng sắm được một cối xay bột , một nồi tráng bánh . 
Còn thế nào là đậm đà ? 
Đó là sự tương tác một cách hòa quyện giữa chất tinh bột của gạo , chất béo của dầu phụng khử nén  và đậu phụng rang giòn  , vị thơm của các loại rau phụ gia ( húng lủi  , ngò rí  ,quế , ...),vị cay nồng của ớt xanh ...Rau chính  dùng cho mì Quảng phải là cải con , búp chuối sứ  hoặc chuối cây non xắt thật mỏng .Đặc biệt ,ăn mì Quảng mà không có bánh tráng nướng kèm theo để tạo ra âm thanh giòn giã thì thật là thiếu 50 % sự ngon miệng . Ở Quảng Nam người ta ăn mì gần như ăn cơm bửa . Khách đến chơi : làm mì . Đám giỗ : làm mì cúng ông bà . Đãi thợ : làm mì .Con cháu về : làm mì ...
  Chính vì món ăn dân dã đậm đà gần gủi nên người Quảng Nam tha hương nào cũng nhớ đến tô mì Quảng .

 Mì Quảng vào đây gốc Mỹ Sơn
Bà con ăn thử món nào hơn

Dường như tác giả muốn tiếp thị món ăn của quê hương mình cho bà con xa gần rằng cứ ăn thử một lần thì sẽ biết ngay ; và tác giả xác định không có món nào ngon hơn nữa . Có lẽ chẳng ai phiền trách gì về  một  niềm tự hào  quá mức về quê hương mình của tác giả.
  
 Hồn quê chan chứa trong tô  đấy
Cầm đũa mà lua sướng đã người 

Câu thơ thô mộc ở cuối bài làm cho tô mì thêm phần nóng sốt . 
" Sướng đã người " cũng khiến cho ta cảm thấy "đã người " như vừa dùng xong một tô mì nóng hổi .Lão Hạc của Nam Cao đã nói với ông giáo một câu đầy chất triết luận : " Không nên trì hoãn sự sung sướng ".Ở đời có bốn cái sướng trong đó ăn là cái sướng đứng hàng đầu . Vấn đề là ăn cái gì , ăn với ai , ăn ở đâu , và ăn như thế nào cho sướng . Ăn một món ăn quê hương với người đồng hương nơi xứ lạ quê người thì chẳng " sướng đã người " hay sao . Nguyên Âm dùng từ lua thiệt là quá đã . Ăn cháo thì  húp , ăn cơm thì và ,ăn mì thì phải lua . 
 Lời thơ của nguyên Âm phát thực nhưng thâm trầm ý vị  . Ý thơ  bộc trực nhưng có chiều sâu lắng .Bài thơ  nầy là bài thơ đường hiếm thấy trong thơ của anh . Nó chỉ được xuất bản mồm song đã được nhanh chóng phổ biến rộng rãi trong anh em đồng hương Quảng Nam  .
     Phải chăng vì bài thơ chan chứa tình quê ( trong tô mì Quảng) .
 




Monday, May 13, 2013

Mì Quảng ở Sài Gòn (*)

             Nguyên Âm
Mì Quảng Mỹ Sơn như tiếng đồn 
Mới nghe vị giác đã thấy ngon
Dân dã đậm đà hương đất Quảng
Xa quê giữ mãi tấm lòng son
Mì Quảng vào đây gốc Mỹ Sơn
Bà con ăn thử món nào hơn
Hồn quê chan chứa trong tô  đấy
Cầm đũa mà lua sướng đã người

(*) Nguyên Âm , dân Quảng Nam, một hôm vào Sài Gòn được thưởng thức  món mì Quảng quê nhà và ...vì khoái khẩu đã xuất khẩu thành thơ !

Friday, March 8, 2013

hoa hồng tặng vợ

            thân mến tặng các bà v

hôm nay mùng tám tháng ba
 chồng tui xin tặng cho bà cái bông
 hồng này là tình yêu chồng
với lũ con cái khiến bà mệt bơ
 phờ vì những công  việc không
tên lại thêm uất ức vì chồng cứ say
xỉn rồi lại thêm tăng hai
tăng ba ..tăng bốn hại hoài cái thân
tui nay đã rất biết ăn
năn hối lỗi một lần nữa thôi
thì thôi bà nhận cho tui
vui chung vói bà ngày tám tháng ba 

                                     TieuDao             

Thursday, March 7, 2013

vầng thơ tặng bạn



                                                 thân tặng Phạm Đạt Nhân

                                    ta lặng nhìn mây giăng nghìn dặm
                                    mắt môi nhòa gợi nhớ xa xăm
                                   nén đau thương phủ mờ hư thực
                                   chiến lũy hoang tàn mộng ước mù tăm ...
                                           
                                                         Hạ đình Thao

Sunday, March 3, 2013

TIN BUỒN



  Hay tin thân phụ anh Lê Đức Thu là cụ ông Lê Đức Cương vừa qua đời ngày 25 /02 /2013 ( 16 tháng giêng năm Qúy Tỵ ) tại Quảng Nam , hưởng thọ 87 tuổi. 
Toàn thể anh em trong hội ĐHQNĐN tại Bến Tre xin thành kính phân ưu cùng gia đinh anh Lê Đức Thu.

Cầu nguyện cho hương hồn cụ ông Lê Đức Cương sớm tiêu diêu miền cực lạc.